寄题阳武宰王安之庆丰亭

宋代 梅尧臣
官为人父母,身自奉其亲。 结宇後园中,散步以怡神。 寒温适所适,朝夕馈尔珍。 诸孙同在傍,嬉戏情各均。 庭下香草秀,梁中乳鸟驯。 乳鸟名日乌,反哺岂不仁。 香茶名曰兰,相袭使之纫。 二物已可知,百里风俗淳。
guān wéi rén   shēn fèng qīn  
jié hòu yuán zhōng   sàn shén  
hán wēn shì suǒ shì   zhāo kuì ěr zhēn  
zhū sūn tóng zài bàng   qíng jūn  
tíng xià xiāng cǎo xiù   liáng zhōng niǎo xùn  
niǎo míng   fǎn rén  
xiāng chá míng yuē lán   xiāng shǐ 使 zhī rèn  
èr zhī   bǎi fēng chún