寄题向抚州采菊亭

宋代 范成大
一叶起秋色,众绿凋岁华。 耿耿霜露侧,余此黄金葩。 西风满天地,孤芳照尘沙。 殷勤开小筑,花气日夕嘉。 落英楚累手,东篱陶令家。 两穷偶寓意,岂必真爱花。 不如亭中人,一笑了天涯。 采采勿虚度,门前欲高牙。
qiū   zhòng 绿 diāo suì huá
gěng gěng shuāng   huáng jīn
西 fēng mǎn tiān   fāng zhào chén shā
yīn qín kāi xiǎo zhù   huā jiā
luò yīng chǔ lèi shǒu   dōng táo lìng jiā
liǎng qióng ǒu   zhēn ài huā
tíng zhōng rén   xiào le tiān
cǎi cǎi   mén qián gāo