寄题吴仁杰架阁玩芳亭

宋代 杨万里
洞庭波上木叶脱,巫山宅前野花发。 子规啼杀不见人,空令千载忆灵均。 春兰九畹百亩蕙,自荣自落谁能佩。 泽国东山最上头,有客玩芳杜若洲。 扁舟夜上人鮓瓮,手掇骚人众芳种。 皈来梦到阆风台,灵均花草和露栽。 寄言众芳未要开,更待诚斋老子来。
dòng tíng shàng tuō   shān zhái qián huā  
guī shā jiàn rén   kōng lìng qiān zǎi líng jūn  
chūn lán jiǔ wǎn bǎi huì   róng luò shuí néng pèi  
guó dōng shān zuì shàng tou   yǒu wán fāng ruò zhōu  
piān zhōu shàng rén zhǎ wèng   shǒu duō sāo rén zhòng fāng zhǒng  
guī lái mèng dào láng fēng tái   líng jūn huā cǎo zāi  
yán zhòng fāng wèi yào kāi   gèng dài chéng zhāi lǎo lái