寄题武宽则湖山堂

元代 揭傒斯
祝融九千七百丈,六月飞霜洒洞庭。攸舆学者武宽则,石鼓斋中穷六经。 气横潇湘波浪白,思入嵩华烟云青。四千馀里到京国,倒插五色凤凰翎。 河西猛将今太尉,一见握手坐广庭。立呼爱子俾受业,岂独汝学我亦听。 猿肩虎头日侍侧,长刀大剑罗青荧。动陈忠义破肝胆,众目睒䁑开心扃。 丈夫乖遇岂偶尔,纵不我听我则宁。嗟予官冷材力薄,每辱奇俊哀竛竮。 天晴风静辄过我,如病得瘥醉得醒。不为湖山劳梦寐,不为富贵疲心形。 始知卓识出天性,岂彼狗苟蝇营营。方今夔皋满廊庙,洪恩屡降无滥刑。 长材用世何不可,大夫列卿如拾萤。君如得位立行志,慎勿学我空星星。 我今老矣何所称,白云深谷寒烟汀。
zhù róng jiǔ qiān bǎi zhàng   liù yuè fēi shuāng dòng tíng yōu xué zhě kuān   shí zhāi zhōng qióng liù jīng
héng xiāo xiāng làng bái   sōng huá yān yún qīng qiān dào jīng guó   dào chā fèng huáng líng
西 měng jiàng jīn tài wèi   jiàn shǒu zuò guǎng 广 tíng ài shòu   xué tīng
yuán jiān tóu shì   zhǎng dāo jiàn luó qīng yíng dòng chén zhōng gān dǎn   zhòng shǎn yáng kāi xīn jiōng
zhàng guāi ǒu ěr   zòng tīng níng jiē guān lěng cái   měi jùn āi líng píng
tiān qíng fēng jìng zhé guò   bìng chài zuì xǐng wéi shān láo mèng mèi   wéi guì xīn xíng
shǐ zhī zhuó shí chū tiān xìng   gǒu gǒu yíng yíng yíng fāng jīn kuí gāo mǎn láng miào   hóng ēn jiàng làn xíng
cháng cái yòng shì   dài liè qīng shí yíng jūn de wèi xíng zhì   shèn xué kōng xīng xing
jīn lǎo suǒ chēng   bái yún shēn hán yān tīng