寄题王俊卿看山堂

宋代 陆游
广文风度绝清真,一代论交不数人。 车马到门常谢病,北山虽远却相亲。
guǎng 广 wén fēng jué qīng zhēn   dài lùn jiāo shù rén  
chē dào mén cháng xiè bìng   běi shān suī yuǎn què xiāng qīn