寄题王才臣山居

宋代 陆游
王子自少无他娱,求佳山林结草庐。 头童齿豁已衰矣,衣弊屡空常晏如。 出游耻怀祢衡刺,归卧尽读倚相书。 它日叩门倾白堕,要看著句到黄初。
wáng shǎo   qiú jiā shān lín jié cǎo
tóu tóng chǐ 齿 huò shuāi   kōng cháng yàn
chū yóu chǐ huái 怀 héng   guī jǐn xiāng shū
kòu mén qīng bái duò   yào kàn zhù dào huáng chū