寄题孙氏碧鲜亭

宋代 范仲淹
天地何风流,复生王子猷。 黄金买碧鲜,绿玉排清秋。 非木亦非草,东君岁寒实。 耿耿金石性,雪霜不能老。 清风乃故人,徘徊过此君。 泠泠钧天音,千载犹得闻。 应是圣贤魄,钟为此标格。 高节见直清,灵心隐虚白。 粉筠多体貌,锦箨见儿童。 上交松桂枝,下结兰蕙丛。 秀气蔼晴岚,翠光凝绿水。 明月白露中,静如隐君子。 不愿湘灵泣,不求伶伦吹。 凤皇得未晚,蛟龙起何时。 萧萧云水间,良与主人宜。 红尘满浮世,何当拂长袂。 坐啸此亭中,行歌此亭际。 逍遥复逍遥,不知千万岁。
tiān fēng liú   shēng wáng yóu
huáng jīn mǎi xiān   绿 pái qīng qiū
fēi fēi cǎo   dōng jūn suì hán shí
gěng gěng jīn shí xìng   xuě shuāng néng lǎo
qīng fēng nǎi rén   pái huái guò jūn
líng líng jūn tiān yīn   qiān zǎi yóu wén
yìng shì shèng xián   zhōng wèi biāo
gāo jié jiàn zhí qīng   líng xīn yǐn bái
fěn yún duō mào   jǐn tuò jiàn ér tóng
shàng jiāo sōng guì zhī   xià jié lán huì cóng
xiù qi ǎi qíng lán   cuì guāng níng 绿 shuǐ
míng yuè bái zhōng   jìng yǐn jūn zi
yuàn xiāng líng   qiú líng lún chuī
fèng huáng wèi wǎn   jiāo lóng shí
xiāo xiāo yún shuǐ jiān   liáng zhǔ rén
hóng chén mǎn shì   dāng cháng mèi
zuò xiào tíng zhōng   xíng tíng
xiāo yáo xiāo yáo   zhī qiān wàn suì