寄题毛君先生莲华峰庵

宋代 范成大
天台一万八千丈,莲华峰在诸峰上。峰前结屋屋打头,独有幽人自来往。 湖海云游二十春,归来还作住庵人。漫山苦荬食不尽,绕屋长松为四邻。 丹诀三千满云笈,往来且喜无交涉。清晨石上一炉香,此时天地皆欣合。 我衰无力供樵苏,尚能相伴煖团蒲。但愿瘦筇缘未断,会把莲峰分一半。
tiān tāi wàn qiān zhàng   lián huá fēng zài zhū fēng shàng fēng qián jié tóu   yǒu yōu rén lái wǎng
hǎi yún yóu èr shí chūn   guī lái huán zuò zhù ān rén màn shān mǎi shí jìn   rào cháng sōng wèi lín
dān jué sān qiān mǎn yún   wǎng lái qiě jiāo shè qīng chén shí shàng xiāng   shí tiān jiē xīn
shuāi gōng qiáo   shàng néng xiāng bàn nuǎn tuán dàn yuàn shòu qióng yuán wèi duàn   huì lián fēng fēn bàn