寄题鲁如晦需堂

宋代 王之道
鲁僖有贤裔,家在吴江东。 宏词与奥学,浩渺江无穷。 魁然栋梁姿,久困荆棘中。 抱能未施邦,殆与张籍同。 人皆盲於心,我目昏不矇。 而君乃能勇退,奉祠环堵宫。 筑圃号通隐,花竹罗青红。 郡山涌其前,湖光湛冲瀜。 日哦松菊间,志气骄王公。 客来醉需堂,饮食沾奴童。 嗟予老且倦,齿豁仍头童。 田芜未能归,惭愧通隐翁。
yǒu xián   jiā zài jiāng dōng
hóng ào xué   hào miǎo jiāng qióng
kuí rán dòng liáng 姿   jiǔ kùn jīng zhōng
bào néng wèi shī bāng   dài zhāng tóng
rén jiē máng xīn   hūn méng
ér jūn nǎi néng yǒng tuì 退   fèng huán gōng
zhù hào tōng yǐn   huā zhú luó qīng hóng
jùn shān yǒng qián   guāng zhàn chōng róng
ò sōng jiān   zhì jiāo wáng gōng
lái zuì táng   yǐn shí zhān tóng
jiē lǎo qiě juàn   chǐ 齿 huō réng tóu tóng
tián wèi néng guī   cán kuì tōng yǐn wēng