寄题离薋园 其二

明代 李攀龙
兰生有幽性,零露峻其姿。含芳在空谷,清风来御之。 孤根亦何伤,众草故难为。萎绝同粪壤,中情君岂知。 愿言置怀袖,延伫及良时。荃茅一以化,奈此菉与施。
lán shēng yǒu yōu xìng   líng jùn 姿 hán fāng zài kōng   qīng fēng lái zhī
gēn shāng   zhòng cǎo nán wéi wěi jué tóng fèn rǎng   zhōng qíng jūn zhī
yuàn yán zhì huái 怀 xiù   yán zhù liáng shí quán máo huà   nài shī