寄题孔先生行歌亭

南北朝 邹浩
仁皇御宇作太平,朝廷玉立森贤英。岩耕溪钓日寂寞,何独先生歌滍城。 遭世不比徐孺子,设心不愧司马承。唐虞垂拱岂不盛,巢由亦自非公卿。 冥冥三圣妙相遇,六爻一半曾吞并。倏遗象数入天籁,无声之中端有声。 有时鼓腹散秋步,有时击壤舒春情。他年野叟得不尽,独与杖屦同纵横。 故知造物有深意,凤凰来仪治功成。凤凰飞去定难久,直使先生为凤鸣。 先生道德初不死,先生歌声犹可听。微风淅沥动草木,幽禽上下喧阴晴。 可怜双耳不到此,龙山滍水空危亭。
rén huáng zuò tài píng   cháo tíng sēn xián yīng yán gēng diào   xiān sheng zhì chéng    
zāo shì   shè xīn kuì chéng táng chuí gǒng shèng cháo   yóu fēi gōng qīng    
míng míng sān shèng miào xiāng   liù yáo bàn céng tūn bìng shū xiàng shù tiān lài   shēng zhī zhōng duān yǒu shēng    
yǒu shí sàn qiū   yǒu shí rǎng shū chūn qíng nián sǒu jìn   zhàng tóng zòng héng    
zhī zào yǒu shēn   fèng huáng lái zhì gōng chéng fèng huáng fēi dìng nán jiǔ zhí   shǐ xiān 使 sheng wèi fèng míng    
xiān sheng dào chū   xiān sheng shēng yóu tīng wēi fēng dòng cǎo yōu   qín shàng xià xuān yīn qíng    
lián shuāng ěr dào   lóng shān zhì shuǐ kōng wēi tíng