寄题极星亭

宋代 章甫
杜陵白首尚书郎,三见瀼西春草长。忽思苍梧叫虞舜,翩然短棹下瞿塘。 晚泊江亭生暝色,野服出船乌帽侧。南极一星落江湖,战尘蔽天兵未息。 闾阎恶少印累累,不梦周孔嗟吾衰。机心去尽鱼鸟狎,在处诗篇神护持。 四百年间一弹指,当时松竹今馀几。南望冰魂不可招,波翻落日愁云起。
líng bái shǒu shàng shū láng   sān jiàn ráng 西 chūn cǎo zhǎng cāng jiào shùn piān   rán duǎn zhào xià táng    
wǎn jiāng tíng shēng míng   chū chuán mào nán xīng luò jiāng zhàn   chén tiān bīng wèi    
yán è shào yìn lěi lěi   mèng zhōu kǒng jiē shuāi xīn jǐn niǎo xiá zài   chǔ shī piān shén chí    
bǎi nián jiān tán zhǐ   dāng shí sōng zhú jīn nán wàng bīng hún zhāo   fān luò chóu yún