寄题金山

明代 沈周
金山名天下,名大山则小。我在童丱时,其名已自晓。 愿登盖有待,待待首空皓。屡扣土著人,挂漏粗可道。 所亘百亩石,江心泊浮岛。山中无空处,皆以殿阁绕。 及参能赋者,语莫尽其巧。我托耳为登,聊且厌怅懊。 譬如山堕梦,其境皆梦造。梦觉费追随,所得未了了。 有路县不远,有身无大扰。从地借健步,从天借不老。 便须游一年,写此平生抱。
jīn shān míng tiān xià   míng shān xiǎo zài tóng guàn shí   míng xiǎo    
yuàn dēng gài yǒu dài   dài dài shǒu kōng hào kòu zhù rén guà   lòu dào    
suǒ gèn bǎi shí   jiāng xīn dǎo shān zhōng kōng chù jiē   diàn 殿 rào    
cān néng zhě   jǐn qiǎo tuō ěr wèi dēng liáo   qiě yàn chàng ào    
shān duò mèng   jìng jiē mèng zào mèng jué fèi zhuī suí suǒ   de wèi liǎo liǎo    
yǒu xiàn yuǎn   yǒu shēn rǎo cóng jiè jiàn cóng   tiān jiè lǎo    
biàn 便 yóu nián   xiě píng shēng bào