寄题金精山凌云亭为王太守赋

元代 刘崧
仙女谢尘匹,啸歌云雾间。一朝乘云去,笙鹤渺空山。 山山翠石盘,涧涧飞泉响。谁凿洞门开,峰前见仙掌。 虚圆若剖瓜,中抱玉清家。秋风石岩顶,吹下碧桃花。 桃花不到地,化作云飞去。紫殿十二重,重重映琪树。 太守骑马来,解鞍憩青屏。冯虚斲山翠,特起凌云亭。 亭中秋气高,濯雪嗽丹井。遥空明月上,歘见孤鸾影。 露下白石床,满林金橘香。绿发垂千丈,秪今馀几长。 忆同姜炼师,载酒跻灵域。手把女萝衣,题名向东壁。 仙人久相待,重往当何时。为君扫苔石,更写凌云诗。
xiān xiè chén   xiào yún jiān zhāo chéng yún   shēng miǎo kōng shān
shān shān cuì shí pán   jiàn jiàn fēi quán xiǎng shuí záo dòng mén kāi   fēng qián jiàn xiān zhǎng
yuán ruò pōu guā   zhōng bào qīng jiā qiū fēng shí yán dǐng   chuī xià táo huā
táo huā dào   huà zuò yún fēi diàn 殿 shí èr chóng   chóng chóng yìng shù
tài shǒu lái   jiě ān qīng píng féng zhuó shān cuì   líng yún tíng
tíng zhōng qiū gāo   zhuó xuě sòu dān jǐng yáo kōng míng yuè shàng   chuā jiàn luán yǐng
xià bái shí chuáng   mǎn lín jīn xiāng 绿 chuí qiān zhàng   zhī jīn zhǎng
tóng jiāng liàn shī   zài jiǔ líng shǒu luó   míng xiàng dōng
xiān rén jiǔ xiāng dài   zhòng wǎng dāng shí wèi jūn sǎo tái shí   gèng xiě líng yún shī