寄题胡子升读易亭韵

宋代 王柏
梅花亭外倚霜晴,读易亭中一老成。 亭在道旁还有意,几多行客想风声。
méi huā tíng wài shuāng qíng   tíng zhōng lǎo chéng  
tíng zài dào páng hái yǒu   duō xíng xiǎng fēng shēng