寄题湖州东林沈氏东老庵

宋代 郭祥正
东林沈郎真隐居,山环水绕开方壶。何年濯足脱尘网,坐卧七言哦蕊珠。 有时隐几佚吾老,万事不到灵台虚。瓮间绿蚁春欲活,仙翁夜降青云车。 自称山人号回客,为君猛饮留斯须。蚊蝇驱尽烛还灭,清风扫地银蟾铺。 梨花蕉叶钟与鼎,倒卷锦浪吞鲸鱼。双瞳湛湛剪秋碧,三山不动乔松孤。 歘然踊起拂素壁,笔洒二韵铿琼琚。西邻已富忧不足,东老虽贫乐有馀。 白酒酿来缘好客,黄金散尽为收书。瓮乾吟罢尚携手,寥寥天籁鸣笙竽。 渡桥掺袂忽无迹,东方渐白飞群乌。世人寻仙不可得,仙人寓世情何如。 桃源归路杳难问,落花流水空踟蹰。后来福祸固已验,生死往复犹坦途。 圜庵不坏子传业,玉琴遗韵寒泉俱。以回易吕未可必,回生回生是亦刘方徒。
dōng lín shěn láng zhēn yǐn   shān huán shuǐ rào kāi fāng nián zhuó tuō chén wǎng zuò   yán ó ruǐ zhū    
yǒu shí yìn lǎo   wàn shì dào líng tái wèng jiān 绿 chūn huó xiān   wēng jiàng qīng yún chē    
chēng shān rén hào huí   wèi jūn měng yǐn liú wén yíng jǐn zhú hái miè qīng   fēng sǎo yín chán    
huā jiāo zhōng dǐng   dào juǎn jǐn làng tūn jīng shuāng tóng zhàn zhàn jiǎn qiū sān   shān dòng qiáo sōng    
chuā rán yǒng   èr yùn kēng qióng lín 西 yōu dōng   lǎo suī pín yǒu    
bái jiǔ niàng lái yuán hào   huáng jīn sàn jìn wèi shōu shū wèng qián yín shàng xié shǒu liáo   liáo tiān lài míng shēng    
qiáo shǎn mèi   dōng fāng jiàn bái fēi qún shì rén xún xiān xiān   rén shì qíng    
táo yuán guī yǎo nán wèn   luò huā liú shuǐ kōng chí chú hòu lái huò yàn shēng   wǎng yóu tǎn    
huán ān huài zi chuán   qín yùn hán quán huí wèi huí   shēng huí shēng shì liú fāng