寄题洪州潘延之家园清逸楼

宋代 郭祥正
南昌城中潘令宅,清逸楼高二千赤。斜飞四角河汉躔,密排万瓦鸳鸯碧。 楼中至乐无人知,扫尽寰区别名迹。霜华吹月雁横空,湖水浸天秋一色。 橹声断,渔歌起,西山却在芦花里。行客纷纷嗟白头,缨尘不解沧浪洗。 爱君年少先拂衣,古人归去无今时。上有明明垂衣之尧舜,下有错落戴主之皋夔。 湟中不用一箫取,缭绕驿道通犍为。更看牧马天山草,澡心雪耻幽燕儿。 朝廷大业昔未有,志士独往吾何讥。陶彭泽,阮步兵,回首晋道方飘零。 丝桐欲弹悲思盈,岂如潘令逢升平。倚栏一醉弦索鸣,红绡燃蜜烂华星,玉人舞彻东方明。
nán chāng chéng zhōng pān lìng zhái   qīng lóu gāo èr qiān chì xié fēi jiǎo hàn chán   pái wàn yuān yāng    
lóu zhōng zhì rén zhī   sǎo jǐn huán bié míng shuāng huá chuī yuè yàn héng kōng   shuǐ jìn tiān qiū    
shēng duàn     西 shān què zài huā xíng fēn fēn jiē bái tóu yīng   chén jiě cāng làng    
ài jūn nián shào xiān   rén guī jīn shí shàng yǒu míng míng chuí zhī yáo shùn xià   yǒu cuò luò dài zhǔ zhī gāo kuí    
huáng zhōng yòng xiāo   liáo rào 驿 dào tōng qián wéi gèng kàn tiān shān cǎo zǎo   xīn xuě chǐ yōu yàn ér    
cháo tíng wèi yǒu   zhì shì wǎng táo péng ruǎn   bīng huí   shǒu jìn dào fāng piāo líng    
tóng dàn bēi yíng   pān lìng féng shēng píng lán zuì xián suǒ míng hóng   xiāo rán làn huá xīng   rén chè dōng fāng míng