寄题杭州通判胡学士官居诗四首 其四 月岩斋

宋代 文同
月为太阴精,石亦月之类。月常寄孕于石中,事理如此何足异。 天地始分判,日月各一物。既名物乃入形器,安有形器不消没。 况此日与月,晓夜东西走。珠流璧转无暂停,岂与天地同长久。 其为劳苦世共知,惟是月有生死时。既然须常换新者,人但不见神所为。 日须天上生,月必地中产。君不见虢州朱阳县之山谷间,才成未就知何限。 石有不才者,往往其卵毈。灵媪弃置不复惜,任人取去为珍玩。 佳者留之待天取,藏满库楼千万许。彦瞻博物天下称更无,定不以予之说为寱语。 予恐世人不知嵩丘岩洞中,中有八万二千修月户。 其人所食尽玉屑,昔有王生见之满襆提斤斧。应是当年灵鹫山,直自天竺飞落西湖前。 其上有石妊月月已满,此人朅来就彼剜剔归上天。 抛掷道傍凡几岁,风刷雨淋尘土秽。子平一见初动心,辇致东斋自摩洗。 更选他山相拥列,就中独尔一峰最奇绝。每至瑶魄流光下照时,玉柱横攲无少缺。 子平谓我同所嗜,万里书之特相寄。邀我为诗我岂能,窗前累日临空纸。 遥想岩前宝穴通,玉蟾从此去无踪。请君为我细书字于侧,名为月母峰。
yuè wèi tài yīn jīng   shí yuè zhī lèi yuè cháng yùn shí zhōng shì      
tiān shǐ fēn pàn   yuè míng nǎi xíng ān   yǒu xíng xiāo méi    
kuàng yuè   xiǎo dōng 西 zǒu zhū liú zhuǎn zàn tíng   tiān tóng cháng jiǔ    
wèi láo shì gòng zhī   wéi shì yuè yǒu shēng shí rán cháng huàn xīn zhě rén   dàn jiàn shén suǒ wéi    
tiān shàng shēng   yuè zhōng chǎn jūn jiàn guó zhōu zhū yáng xiàn zhī shān jiān cái   chéng wèi jiù zhī xiàn    
shí yǒu cái zhě   wǎng wǎng luǎn duàn líng ǎo zhì rèn   rén wèi zhēn wán    
jiā zhě liú zhī dài tiān   cáng mǎn lóu qiān wàn yàn zhān tiān xià chēng gèng dìng   zhī shuō wèi    
kǒng shì rén zhī sōng qiū yán dòng zhōng   zhōng yǒu wàn èr qiān xiū yuè  
rén suǒ shí jǐn xiè   yǒu wáng shēng jiàn zhī mǎn jīn yìng shì dāng nián líng jiù shān zhí   tiān zhú fēi luò 西 qián    
shàng yǒu shí rèn yuè yuè mǎn   rén qiè lái jiù wān guī shàng tiān  
pāo zhì dào bàng fán suì   fēng shuā lín chén huì píng jiàn chū dòng xīn niǎn   zhì dōng zhāi    
gēng xuǎn shān xiāng yōng liè   jiù zhōng ěr fēng zuì jué měi zhì yáo liú guāng xià zhào shí   zhù héng shǎo quē    
píng wèi tóng suǒ shì   wàn shū zhī xiāng yāo wèi shī néng chuāng   qián lěi lín kōng zhǐ    
yáo xiǎng yán qián bǎo xué tōng   chán cóng zōng qǐng jūn wèi shū míng   wéi yuè fēng