寄题丹丘梵才上人山居

宋代 释遵式
禅家真隐处,翠谷倚城隍。 海近云归早,山孤鸟云长。 石当泉脉润,风度柏枝香。 此地容吾否,中霄去意狂。
chán jiā zhēn yǐn chǔ   cuì chéng huáng  
hǎi jìn yún guī zǎo   shān niǎo yún zhǎng  
shí dāng quán mài rùn   fēng bǎi zhī xiāng  
róng fǒu   zhōng xiāo kuáng