寄题翠樊亭

宋代 李弥逊
何郎爱山知贵目,不着芒鞋踏空谷。 诛茅结竹函丈间,坐揖崔嵬绕江绿。 我亦寻幽不惮远,半世一身随转毂。 峰峦过眼已成梦,南北空嗟髀消肉。 羡公登亭如历块,睥睨乾坤轻一芥。 春繁妩媚发奇姿,秋净孤高见真态。 固知静者自超诣,世上憧憧良足隘。 知愚何止三十里,咫尺须论百千界。 四时秀色仍盘礴,笔下云烟醉中落。 雕搜苦欲觑天巧,造物有灵应作恶。 蓬莱方壶或上下,纷纷陵谷今非昨。 傥令夸子与宵遁,胸中赖有藏山壑。
láng ài shān zhī guì   zháo máng xié kōng
zhū máo jié zhú hán zhàng jiān   zuò cuī wéi rào jiāng 绿
xún yōu dàn yuǎn   bàn shì shēn suí zhuǎn
fēng luán guò yǎn chéng mèng   nán běi kōng jiē xiāo ròu
xiàn gōng dēng tíng kuài   qián kūn qīng jiè
chūn fán mèi 姿   qiū jìng gāo jiàn zhēn tài
zhī jìng zhě chāo   shì shàng chōng chōng liáng ài
zhī zhǐ sān shí   zhǐ chǐ lùn bǎi qiān jiè
shí xiù réng pán   xià yún yān zuì zhōng luò
diāo sōu tiān qiǎo   zào yǒu líng yìng zuò è
péng lái fāng huò shàng xià   fēn fēn líng jīn fēi zuó
tǎng lìng kuā zi xiāo dùn   xiōng zhōng lài yǒu cáng shān