寄题程元成纷事山居三咏·葵心堂

宋代 杨万里
人笑戎葵定自痴,不愁曦景蚕兼迟。 便令隔雾光难到,也则倾心苦为谁。 卫足平生非我志,向阳一点只天知。 话头试问伯休父,休父丹衷便是葵。
rén xiào róng kuí dìng chī   chóu jǐng cán jiān chí  
biàn 便 lìng guāng nán dào   qīng xīn wèi shuí  
wèi píng shēng fēi zhì   xiàng yáng diǎn zhǐ tiān zhī  
huà tóu shì wèn xiū   xiū dān zhōng biàn 便 shì kuí