寄题鲍昌朝足轩

宋代 吴芾
江南有散人,几年卧草野。 破甑余法埃,衡门绝车马。 倘非义所安,一介不取舍。 辟轩穷巷间,此意非满假。 虽云外不足,中有至足者。 道义辈古人,文章播天下。 一点浩然气,万象资陶冶。 持此复何求,酣歌对醆斚。 吁域箪瓢乐,千古一回也。 先生于此时,卓然秉大雅。 顾我愧高风,亦忝诗酒社。 何当登此轩,抵掌共披写。
jiāng nán yǒu sǎn rén   nián cǎo
zèng āi   héng mén jué chē
tǎng fēi suǒ ān   jiè shě
xuān qióng xiàng jiān   fēi mǎn jiǎ
suī yún wài   zhōng yǒu zhì zhě
dào bèi rén   wén zhāng tiān xià
diǎn hào rán   wàn xiàng táo
chí qiú   hān duì zhǎn jiǎ
dān piáo   qiān huí
xiān sheng shí   zhuó rán bǐng
kuì gāo fēng   tiǎn shī jiǔ shè
dāng dēng xuān   zhǐ zhǎng gòng xiě