寄天竺山人

宋代 吴惟信
白云天竺寺,谁似尔清闲。诗可名身后,人传到世间。 梅花香雪涧,树色锁春山。空有相寻约,高风岂易攀。
bái yún tiān zhú   shuí shì ěr qīng xián shī míng shēn hòu rén   chuán dào shì jiān    
méi huā xiāng xuě jiàn   shù suǒ chūn shān kōng yǒu xiāng xún yuē gāo   fēng pān