祭天神·欢笑筵歌席轻抛[身单]

宋代 柳永
欢笑筵歌席轻抛[身单]。背孤城、几舍烟村停画舸。更 深钓叟归来,数点残灯火 。被连绵宿酒醺醺,愁无那。寂寞拥、重衾卧。 又闻得、行客扁舟过。篷窗近,兰棹急,好梦还惊破。念 平生、单栖踪迹,多感情 怀,到此厌厌,向晓披衣坐。
huān xiào yàn qīng pāo   shēn dān   ]。 bèi chéng shě yān cūn tíng huà gèng
shēn diào sǒu guī lái   shǔ diǎn cán dēng huǒ
bèi lián mián 宿 jiǔ xūn xūn   chóu yōng chóng qīn
yòu wén de xíng piān zhōu guò péng chuāng jìn   lán zhào   hǎo mèng hái jīng niàn
píng shēng dān zōng   duō gǎn qíng
huái 怀   dào yān yān   xiàng xiǎo zuò