寄唐异山人

宋代 魏野
不见琴书友,相思二十秋。 能消几席别,便是一生休。 未得云迎步,还应雪满头。 何时各携杖,竟去会嵩丘。
jiàn qín shū yǒu   xiāng èr shí qiū  
néng xiāo bié   biàn 便 shì shēng xiū  
wèi yún yíng   hái yīng xuě mǎn tóu  
shí xié zhàng   jìng huì sōng qiū