寄唐生

唐代 白居易
贾谊哭时事,阮籍哭路岐。唐生今亦哭,异代同其悲。 唐生者何人,五十寒且饥。不悲口无食,不悲身无衣。 所悲忠与义,悲甚则哭之。太尉击贼日,尚书叱盗时。 大夫死凶寇,谏议谪蛮夷。每见如此事,声发涕辄随。 往往闻其风,俗士犹或非。怜君头半白,其志竟不衰。 我亦君之徒,郁郁何所为。不能发声哭,转作乐府诗。 篇篇无空文,句句必尽规。功高虞人箴,痛甚骚人辞。 非求宫律高,不务文字奇。惟歌生民病,愿得天子知。 未得天子知,甘受时人嗤。药良气味苦,琴澹音声稀。 不惧权豪怒,亦任亲朋讥。人竟无奈何,呼作狂男儿。 每逢群盗息,或遇云雾披。但自高声歌,庶几天听卑。 歌哭虽异名,所感则同归。寄君三十章,与君为哭词。
jiǎ shí shì   ruǎn táng shēng jīn   dài tóng bēi
táng shēng zhě rén   shí hán qiě bēi kǒu shí   bēi shēn
suǒ bēi zhōng   bēi shén zhī tài wèi zéi   shàng shū chì dào shí
dài xiōng kòu   jiàn zhé mán měi jiàn shì   shēng zhé suí
wǎng wǎng wén fēng   shì yóu huò fēi lián jūn tóu bàn bái   zhì jìng shuāi
jūn zhī   suǒ wéi néng shēng   zhuǎn zuò yuè shī
piān piān kōng wén   jìn guī gōng gāo rén zhēn   tòng shén sāo rén
fēi qiú gōng gāo   wén wéi shēng mín bìng   yuàn tiān zhī
wèi tiān zhī   gān shòu shí rén chī yào liáng wèi   qín dàn yīn shēng
quán háo   rèn qīn péng rén jìng nài   zuò kuáng nán ér
měi féng qún dào   huò yún dàn gāo shēng   shù tiān tīng bēi
suī míng   suǒ gǎn tóng guī jūn sān shí zhāng   jūn wèi