寄唐林夫

宋代 孔平仲
北音融结本轻清,欲学含糊想未能。晚节弦歌应自笑,终朝簿领更相仍。 九江土壤多卑湿,三伏云氛正郁蒸。宴坐知君无暑气,风标自敌玉壶冰。
běi yīn róng jié běn qīng qīng   xué hán xiǎng wèi néng wǎn jié xián yīng xiào zhōng   zhāo lǐng 簿 gēng xiāng réng    
jiǔ jiāng rǎng duō bēi shī 湿   sān yún fēn zhèng zhēng yàn zuò zhī jūn shǔ fēng   biāo bīng