寄唐充之二十韵

宋代 吕本中
俗事自相促,吾生常作难。长河已万折,险路复千盘。 坎壈深藏步,岑嵚稳转鞍。谁知守樗散,略不误泥蟠。 末学多乖谬,微躯寔控抟。小儿成顶领,烈士吐心肝。 许下少文举,吴中无伯鸾。直须识根柢,始是极波澜。 念此欲谁语,想公还自宽。屡成长剑倚,得洗夜虫酸。 解后终年别,殷勤一笑欢。已除舌本强,仍斲鼻端漫。 直节群公念,高名四海间。相期更无事,所祝在加餐。 晚日留残雪,春雷续浅寒。欲行殊未必,坚坐只长叹。 不厌道里远,敢辞裘褐单。却寻三语掾,重对两蒲团。 剩欲洗胸次,先留倒笔端。何须灞陵岸,回首望长安。
shì xiāng   shēng cháng zuò nán cháng wàn zhé xiǎn   qiān pán    
kǎn lǎn shēn cáng   cén qīn wěn zhuǎn ān shéi zhī shǒu chū sàn lüè   pán    
xué duō guāi miù   wēi shí kòng tuán xiǎo ér chéng dǐng lǐng liè   shì xīn gān    
xià shǎo wén   zhōng luán zhí shí gēn shǐ   shì lán    
niàn shuí   xiǎng gōng hái kuān chéng cháng jiàn   chóng suān    
jiě hòu zhōng nián bié   yīn qín xiào huān chú shé běn qiáng réng   zhuó duān màn    
zhí jié qún gōng niàn   gāo míng hǎi jiān xiāng gèng shì suǒ   zhù zài jiā cān    
wǎn liú cán xuě   chūn léi qiǎn hán xíng shū wèi jiān   zuò zhǐ cháng tàn    
yàn dào yuǎn   gǎn qiú dān què xún sān yuàn zhòng   duì liǎng tuán    
shèng xiōng   xiān liú dào duān líng àn huí   shǒu wàng cháng ān