寄太原卢司空三十韵(卢钧)

唐代 李商隐
隋舰临淮甸,唐旗出井陉。断鳌支四柱,卓马济三灵。 祖业隆盘古,孙谋复大庭。从来师俊杰,可以焕丹青。 旧族开东岳,雄图奋北溟。邪同獬廌触,乐伴凤凰听。 酣战仍挥日,降妖亦斗霆。将军功不伐,叔舅德惟馨。 鸡塞谁生事,狼烟不暂停。拟填沧海鸟,敢竞太阳萤。 内草才传诏,前茅已勒铭。那劳出师表,尽入大荒经。 德水萦长带,阴山绕画屏。只忧非綮肯,未觉有膻腥。 保佐资冲漠,扶持在杳冥。乃心防暗室,华发称明廷。 按甲神初静,挥戈思欲醒。羲之当妙选,孝若近归宁。 月色来侵幌,诗成有转櫺。罗含黄菊宅,柳恽白蘋汀。 神物龟酬孔,仙才鹤姓丁。西山童子药,南极老人星。 自顷徒窥管,于今愧挈瓶。何由叨末席,还得叩玄扃。 庄叟虚悲雁,终童漫识鼮。幕中虽策画,剑外且伶俜。 俣俣行忘止,鳏鳏卧不瞑。身应瘠于鲁,泪欲溢为荥。 禹贡思金鼎,尧图忆土铏。公乎来入相,王欲驾云亭。
suí jiàn lín huái diàn   táng chū jǐng xíng duàn áo zhī zhù   zhuó sān líng
lóng pán   sūn móu tíng cóng lái shī jùn jié   huàn dān qīng
jiù kāi dōng yuè   xióng fèn běi míng xié tóng xiè zhì chù   bàn fèng huáng tīng
hān zhàn réng huī   xiáng yāo dòu tíng jiāng jūn gōng   shū jiù wéi xīn
sāi shuí shēng shì   láng yān zàn tíng tián cāng hǎi niǎo   gǎn jìng tài yang yíng
nèi cǎo cái chuán zhào   qián máo míng láo chū shī biǎo   jǐn huāng jīng
shuǐ yíng zhǎng dài   yīn shān rào huà píng zhǐ yōu fēi kěn   wèi jué yǒu shān xīng
bǎo zuǒ chōng   chí zài yǎo míng nǎi xīn fáng àn shì   huá chēng míng tíng
àn jiǎ shén chū jìng   huī xǐng zhī dāng miào xuǎn   xiào ruò jìn guī níng
yuè lái qīn huǎng   shī chéng yǒu zhuǎn líng luó hán huáng zhái   liǔ yùn bái píng tīng
shén guī chóu kǒng   xiān cái xìng dīng 西 shān tóng yào   nán lǎo rén xīng
qǐng kuī guǎn   jīn kuì qiè píng yóu dāo   hái kòu xuán jiōng
zhuāng sǒu bēi yàn   zhōng tóng màn shí tíng zhōng suī huà   jiàn wài qiě líng pīng
xíng wàng zhǐ   guān guān míng shēn yīng   lèi wèi xíng
gòng jīn dǐng   yáo xíng gōng lái xiàng   wáng jià yún tíng