寄太素高士

元代 王冕
我昔扁舟上耶溪,寻君直过丹井西。 长松月冷啼子规,春风满地芳草齐。 楼殿玲珑金碧涌,钟声不出松云重。 老猿掬涧山影乱,翠禽啄露岩花动。 此时相见不作难,握手笑上松花坛。 坛下十万青琅轩,空阴漠漠常风寒。 我对青山论今古,青山茫茫无一语。 知其与我忘尔汝,石瓢酌我云根乳。 冷然使我肝胆清,飘裾欲度浮云轻。 千峰回影陷落日,万壑欲尽松风声。 回首溪山忽成别,几见江梅飞白雪。 洞庭湖上听夜雨,仲宣楼头望明月。 茕茕对景伤古情,寸心欲吐书难凭。 何当相晤一抵掌?与君细看真兰亭。
piān zhōu shàng   xún jūn zhí guò dān jǐng 西
cháng sōng yuè lěng guī   chūn fēng mǎn fāng cǎo
lóu diàn 殿 líng lóng jīn yǒng   zhōng shēng chū sōng yún zhòng
lǎo yuán jiàn shān yǐng luàn   cuì qín zhuó yán huā dòng
shí xiāng jiàn zuò nán   shǒu xiào shàng sōng huā tán
tán xià shí wàn qīng láng xuān   kōng yīn cháng fēng hán
duì qīng shān lùn jīn   qīng shān máng máng
zhī wàng ěr   shí piáo zhuó yún gēn
lěng rán shǐ 使 gān dǎn qīng   piāo yún qīng
qiān fēng huí yǐng xiàn luò   wàn jǐn sōng fēng shēng
huí shǒu shān chéng bié   jiàn jiāng méi fēi bái xuě
dòng tíng shàng tīng   zhòng xuān lóu tóu wàng míng yuè
qióng qióng duì jǐng shāng qíng   cùn xīn shū nán píng
dāng xiāng zhǐ zhǎng   jūn kàn zhēn lán tíng