寄台教王吉甫

宋代 陈著
直溪之水清且洌,可以沃我老枯渴。 直溪之风空且阔,可以舒我穷郁结。 自闻西来飞霞佩,使我南望片云隔。 苦无筋力抗尘埃,徒有心事交冰雪。 长庚分光到寂寞,好风流閒无时节。 瘿木岂是罍洗材,歜葅不登鼎俎列。 见何所见斯未信,取非所取毋乃亵。 俗眼滔滔鄂州花,古道卓卓元城铁。 自昔瓮城地最灵,而况金坛人更杰。 漫塘词源有流传,实斋理学素磨切。 忽乘朝阳下赤城,坐觉文星灿不浙。 龟手之药或以封,皋皮之座啸自彻。 糠秕在前吾不妨吾后,瓦注者巧吾但安吾拙。 教铎重新雷霆鸣,儒流勇赴江河决。 弦诵洋洋正声合,芹藻楚楚生香发。 北斗泰山收宝望,东观蓬莱是途辙。
zhí zhī shuǐ qīng qiě liè   lǎo  
zhí zhī fēng kōng qiě kuò   shū qióng jié  
wén 西 lái fēi xiá pèi   shǐ 使 nán wàng piàn yún  
jīn kàng chén āi   yǒu xīn shì jiāo bīng xuě  
cháng gēng fēn guāng dào   hǎo fēng liú xián shí jié  
yǐng shì léi cái   chù dēng dǐng liè  
jiàn suǒ jiàn wèi xìn   fēi suǒ nǎi xiè  
yǎn tāo tāo è zhōu huā   dào zhuó zhuó yuán chéng tiě  
wèng chéng zuì líng   ér kuàng jīn tán rén gèng jié  
màn táng yuán yǒu liú chuán   shí zhāi xué qiē  
chéng zhāo yáng xià chì chéng   zuò jué wén xīng càn zhè  
guī shǒu zhī yào huò fēng   gāo zhī zuò xiào chè  
kāng zài qián fáng hòu   zhù zhě qiǎo dàn ān zhuō  
jiào duó chóng xīn léi tíng míng   liú yǒng jiāng jué  
xián sòng yáng yáng zhèng shēng   qín zǎo chǔ chǔ shēng xiāng  
běi dǒu tài shān shōu bǎo wàng   dōng guān péng lái shì zhé