寄所知

宋代 释智圆
宠辱不斗念,扬名日更新。 但怜吾道在,宁顾谪官频。 故国抛天外,全家寄水滨。 堂空巢少燕,门冷谒无人。 直气终干斗,刚肠肯泣麟。 逍遥轻嗣立,干没笑安仁。 爱主长思阙,寻幽且养神。 伴闲初种竹,出使旧埋轮。 佞舌终期断,民冤必为伸。 他年修史传,谁可继清尘。
chǒng dòu niàn   yáng míng gēng xīn  
dàn lián dào zài   níng zhé guān pín  
guó pāo tiān wài   quán jiā shuǐ bīn  
táng kōng cháo shǎo yàn   mén lěng rén  
zhí zhōng gàn dòu   gāng cháng kěn lín  
xiāo yáo qīng   gān xiào ān rén  
ài zhǔ cháng quē   xún yōu qiě yǎng shén  
bàn xián chū zhǒng zhú   chū shǐ 使 jiù mái lún  
nìng shé zhōng duàn   mín yuān wèi shēn  
nián xiū shǐ zhuàn   shuí qīng chén