寄孙之翰

宋代 曾巩
孙侯腹载天下收,崔嵬岂啻重百车。 伏义以来可悉数,孰若自作何有余。 更能议论瓷倾倒,万里一泻昆仑渠。 认为胸中干太极,元气浩浩随卷舒。 昔来谏官对天子,何秽不欲亲芟锄。 不容乃独见磊落,出走并海飘长裾。 孙侯风节何所似,雪洗八荒看太虚。 亲如国忠眼不顾,旧若张禹手所除。 归来已绝褒贬笔,进用只调敖仓储。 合持诗书白虎论,更护日月金华居。 万世根深固社稷,百年旧叟休田闾。 素识孤生爱茅屋,久将老母求山砠。 秋归愿事九江获,夜出未倦安丰渔。 孔明苟欲性命遂,孟子岂病王公疏。 尘埃未得见此乐,太息一付西江鱼。
sūn hóu zài tiān xià shōu   cuī wéi chì zhòng bǎi chē  
lái shǔ   shú ruò zuò yǒu  
gèng néng lùn qīng dǎo   wàn xiè kūn lún  
rèn wéi xiōng zhōng gān tài   yuán hào hào suí juǎn shū  
lái jiàn guān duì tiān   huì qīn shān chú  
róng nǎi jiàn lěi luò   chū zǒu bìng hǎi piāo cháng  
sūn hóu fēng jié suǒ shì   xuě huāng kàn tài  
qīn guó zhōng yǎn   jiù ruò zhāng shǒu suǒ chú  
guī lái jué bāo biǎn   jìn yòng zhǐ diào áo cāng chǔ  
chí shī shū bái lùn   gèng yuè jīn huá  
wàn shì gēn shēn shè   bǎi nián jiù sǒu xiū tián  
shí shēng ài máo   jiǔ jiāng lǎo qiú shān  
qiū guī yuàn shì jiǔ jiāng huò   chū wèi juàn ān fēng  
kǒng míng gǒu xìng mìng suì   mèng bìng wáng gōng shū  
chén āi wèi jiàn   tài 西 jiāng