寄孙正之

宋代 曾巩
貌癯心苦气飘飘,长饿空林不可招。 能举丘山惟笔力,可摩云日是风标。 诗篇缀缉应千首,学术窥寻岂一朝。 耳冷高谈经岁远,江南春动雪还消。
mào xīn piāo piāo   zhǎng è 饿 kōng lín zhāo  
néng qiū shān wéi   yún shì fēng biāo  
shī piān zhuì yīng qiān shǒu   xué shù kuī xún zhāo  
ěr lěng gāo tán jīng suì yuǎn   jiāng nán chūn dòng xuě hái xiāo