寄孙正之

宋代 王安石
南游忽忽与谁言,共笑谋生识最昏。 万事百年能自信,一箪五鼎不须论。 友中惟子长招隐,世上何人可避喧。 千里秋风相望处,皖公溪上正开樽。
nán yóu shuí yán   gòng xiào móu shēng shí zuì hūn
wàn shì bǎi nián néng xìn   dān dǐng lùn
yǒu zhōng wéi cháng zhāo yǐn   shì shàng rén xuān
qiān qiū fēng xiāng wàng chù   wǎn gōng shàng zhèng kāi zūn