寄孙元忠 其十七

宋代 孔平仲
注目寒江倚山阁,碧瓦朱甍照城郭。云物不殊乡国异,形胜有馀风土恶。 阶面青苔老更生,况乃秋后转多蝇。巫山不见庐山远,怅望秋天虚翠屏。
zhù hán jiāng shān   zhū méng zhào chéng guō yún shū xiāng guó xíng   shèng yǒu fēng è    
jiē miàn qīng tái lǎo gēng shēng   kuàng nǎi qiū hòu zhuǎn duō yíng shān jiàn shān yuǎn chàng   wàng qiū tiān cuì píng