寄孙元忠 其十八

宋代 孔平仲
隐几萧条戴鹖冠,强移栖息一枝安。重阳独酌杯中酒,醉把茱萸子细看。 羞见黄花无数新,当令美味入吾唇。久拚野鹤如霜鬓,何用浮名绊此身。
yìn xiāo tiáo dài guān   qiáng zhī ān chóng yáng zhuó bēi zhōng jiǔ zuì   zhū kàn    
xiū jiàn huáng huā shù xīn   dāng lìng měi wèi chún jiǔ pàn shuāng bìn   yòng míng bàn shēn