寄孙元忠 其十

宋代 孔平仲
独立缥缈之飞楼,更有澄江销客愁。无边落木萧萧下,万里风烟接素秋。 天青小城捣练急,渔翁暝踏孤舟立。嫩蕊浓花满目斑,临风三嗅馨香泣。
piāo miǎo zhī fēi lóu   gèng yǒu chéng jiāng xiāo chóu biān luò xiāo xiāo xià wàn   fēng yān jiē qiū    
tiān qīng xiǎo chéng dǎo liàn   wēng míng zhōu nèn ruǐ nóng huā mǎn bān lín   fēng sān xiù xīn xiāng