寄孙元忠 其九

宋代 孔平仲
故人情谊晚难似,神倾意豁真佳士。可怜怀抱向人尽,再为后会知何地。 老大徒伤未拂衣,白头吟望苦低垂。鱼龙寂寞秋江冷,不见湘妃鼓瑟时。
rén qíng wǎn nán shì   shén qīng huō zhēn jiā shì lián huái bào 怀 xiàng rén jǐn zài   wèi hòu huì zhī    
lǎo shāng wèi   bái tóu yín wàng chuí lóng qiū jiāng lěng   jiàn xiāng fēi shí