寄孙元忠 其二十三

宋代 孔平仲
秋来相顾尚飘蓬,兼泛沧浪学钓翁。钟鼎山林各天性,知君才是济川功。 万里寒空只一日,会是排风有毛质。攀龙附凤势莫当,莫度清秋吟蟋蟀。
qiū lái xiāng shàng piāo péng   jiān fàn cāng làng xué diào wēng zhōng dǐng shān lín tiān xìng zhī   jūn cái shì chuān gōng    
wàn hán kōng zhǐ   huì shì pái fēng yǒu máo zhì pān lóng fèng shì dāng   qīng qiū yín shuài