寄宋仲珩(三首)
丛桂在庭前,与子昔同植。
风霜昨夜紧,晨起视颜色。
庭树已凋落,桂枝一何直。
亮节自中怀,贞性非外饰。
对之思所亲,俯案不能食。
一日十二时,万虑在一刻。
寄诗非尽言,聊用明相忆。
cóng
丛
guì
桂
zài
在
tíng
庭
qián
前
,
yǔ
与
zi
子
xī
昔
tóng
同
zhí
植
。
。
fēng
风
shuāng
霜
zuó
昨
yè
夜
jǐn
紧
,
chén
晨
qǐ
起
shì
视
yán
颜
sè
色
。
。
tíng
庭
shù
树
yǐ
已
diāo
凋
luò
落
,
guì
桂
zhī
枝
yī
一
hé
何
zhí
直
。
。
liàng
亮
jié
节
zì
自
zhōng
中
huái
怀
,
zhēn
贞
xìng
性
fēi
非
wài
外
shì
饰
。
。
duì
对
zhī
之
sī
思
suǒ
所
qīn
亲
,
fǔ
俯
àn
案
bù
不
néng
能
shí
食
。
。
yī
一
rì
日
shí
十
èr
二
shí
时
,
wàn
万
lǜ
虑
zài
在
yī
一
kè
刻
。
。
jì
寄
shī
诗
fēi
非
jìn
尽
yán
言
,
liáo
聊
yòng
用
míng
明
xiāng
相
yì
忆
。
。