偈颂一百零一首

宋代 释慧性
深藏古寺老垂垂,冷暖相谙只自知。 不谓使符相苦逼,依然拽把又牵犁。
shēn cáng lǎo chuí chuí   lěng nuǎn xiāng ān zhī zhī  
wèi shǐ 使 xiāng   rán zhuāi yòu qiān