偈颂一百零一首

宋代 释慧性
木落高秋玉露垂,慎终追远又思惟。 无端一世减胡种,累及儿孙说向谁。 哑却口,落尽眉。 牵梨拽杷,带水拖泥。 顺捋虎须拈蝎尾,白拈手裹觅便宜。 家肥生孝子,谁是吾逆儿。 呜咿,呜咿。 秋露春风消息在,不知谁荐上头机。
luò gāo qiū chuí   shèn zhōng zhuī yuǎn yòu wéi  
duān shì jiǎn zhǒng   lěi ér sūn shuō xiàng shuí  
què kǒu   luò jǐn méi  
qiān zhuāi   dài shuǐ tuō  
shùn luō niān xiē wěi   bái niān shǒu guǒ pián 便  
jiā féi shēng xiào   shuí shì ér  
   
qiū chūn fēng xiāo xi zài   zhī shuí jiàn shàng tou