偈颂一百零一首

宋代 释慧性
月挂长空,孤峰独宿。 幽鸟数声清,白云断处续。 佛眼难窥,拗直作曲。 羚羊挂角绝从由,无限清风生八极。
yuè guà cháng kōng   fēng 宿  
yōu niǎo shù shēng qīng   bái yún duàn chù  
yǎn nán kuī   ǎo zhí zuò  
líng yáng guà jiǎo jué cóng yóu   xiàn qīng fēng shēng