偈颂一百零一首

宋代 释慧性
郊原雨过,春日熙熙。 桃红李白,发最上机。 哑却口,落尽眉。 就中一曲江南发,荐管迎风撩乱吹。
jiāo yuán guò   chūn  
táo hóng bái   zuì shàng  
què kǒu   luò jǐn méi  
jiù zhōng jiāng nán   jiàn guǎn yíng fēng liáo luàn chuī