偈颂一百零一首

宋代 释慧性
一即一切,一切即一。 拈青玉峡,向焦螟眼中。 撮大地来,如粟米粒。 会则事同一家,不会则知我受屈。
qiè   qiè  
niān qīng xiá   xiàng jiāo míng yǎn zhōng  
cuō lái    
huì shì tóng jiā   huì zhī shòu