偈颂一百零一首

宋代 释慧性
知有底人,眼中著屑。 尽底掀翻,只得一橛。 堪笑巴陵老古难,解道银碗裹盛雪。
zhī yǒu rén   yǎn zhōng zhù xiè  
jìn xiān fān   zhǐ de jué  
kān xiào líng lǎo nán   jiě dào yín wǎn guǒ shèng xuě