偈颂一百零一首

宋代 释慧性
秋风清,秋月白。 雁过长空,蝉噪庭柏。 踢出铁昆仑,大机要顿发。 好肉剜疮,觑著即瞎。 隔山人唱太平歌,元是胡笳十八拍。
qiū fēng qīng   qiū yuè bái  
yàn guò cháng kōng   chán zào tíng bǎi  
chū tiě kūn lún   yào dùn  
hǎo ròu wān chuāng   zhù xiā  
shān rén chàng tài píng   yuán shì jiā shí pāi