偈颂一百零二首 其九

宋代 释慧远
今朝九月初一,败叶凋零满室。钵盂高挂悬崖,拄杖依前靠壁。 几许斸山风月,且无遮个消息。诸祖不解提掷,久参那辨端的。 云黯黯兮胡汉何分,风萧萧兮鼻孔突出。自是捕盗无功,只管抱赃叫屈。 捉得也,捉得也,在什么处,晚风吹动小楼春,归来一径花狼藉。
jīn zhāo jiǔ yuè chū   bài diāo líng mǎn shì gāo guà xuán   zhǔ zhàng qián kào
zhǔ shān fēng yuè   qiě zhē xiāo xi zhū jiě zhì   jiǔ cān biàn duān
yún àn àn hàn fēn   fēng xiāo xiāo kǒng chū shì dào gōng   zhǐ guǎn bào zāng jiào
zhuō de   zhuō de   zài shén me chù   wǎn fēng chuī dòng xiǎo lóu chūn   guī lái jìng huā láng