偈颂一百零二首 其二

宋代 释慧远
龙幡胜槩落群峰,水石清奇叠万重。燕坐不辞提祖令,微躯那更继前踪。
lóng fān shèng gài luò qún fēng   shuǐ shí qīng dié wàn zhòng yàn zuò lìng   wēi gèng qián zōng